Cách thức đây nhì năm đó là năm 2014, tôi quay lại Đồng Văn. Lần thứ mười mấy rồi không nhớ nữa. Cuộc sống thực và huyền thoại cứ trộn lẫn vào nhau đi mãi cùng thời gian…
Thiên đường trên núi
Lần đầu tôi lên Đồng Văn bí quyết đây trên 40 năm, nhưng chỉ lần này mới đúng vào mùa hoa đào, ngày 21 tháng Giêng sau tết âm lịch. Chuyến này đồng hành một cơ quan tạp chí để nghiệm thu nhị căn nhà thủy chung khiến cho Giàng Mí Lúa và Thào Mí Gìa (nhì hộ nghèo nhất mà huyện trình bày). Đây là công trình từ thiện của báo cùng tôi tổ chức triển lãm bán tranh xây nên.
Chuyến này đi đúng dịp Tết, lần trước tiên tôi thấy Đồng Văn, Hà Giang đào phổ biến đến thế. Dừng lại bên một gốc đào cổ thụ tôi trông thấy ngay giống đào ăn quả, hoa trên cành dày dịt như ong bám tổ. Khi nở bung thì hoa đông đảo che hết cành. Bông nào cũng mập, cánh nào cũng tươi. Màu đào óng ánh trong nắng xuân trong veo, phía sau nó là nền núi lam chỗ xa mờ, chỗ thẫm lại. Đồng Văn như xứ sở của thần tiên.
Xuân về trên cao nguyên đá Đồng Văn, Hà Giang. T.H
Tôi nói với Phó chủ toạ quận gánh vác văn xã Lý Trung Kiên rằng, giả dụ được là người lãnh đạo Đồng Văn thì tôi sẽ cho trồng đào suốt 14 cây số bên đường Hạnh Phúc Mã Pí Lèng sang Mèo Vạc, mà không cần xi măng xây chỗ này, vén chỗ kia làm cho trạm đứng ngắm cho du lịch khiến gì. Khiến thế vừa tốn tiền vừa phá vẻ đẹp tự nhiên của không gian núi. Tôi muốn chỉ có đào chạy suốt bên tuyến phố thì khi mùa xuân đến ấn tượng về không gian nơi đây sẽ cực kì khác biệt mà không nơi nào có.
Việc đó không khó khăn và không tốn kém. Có thể cây đào đã quá quen trở thành tầm thường tới mức người sở tại không thấy gì đặc biệt, còn đào rất hợp với khí hậu và thổ nhưỡng Hà Giang. Cây đào hạt trồng ba năm cành đã khổng lồ và xum xê hoa từ gốc. Không có nơi nào đào lớn với tốc độ cao như thế.
Tôi tham gia nhị ba nhà dân. Ngày Tết mà trong nhà không có cành đào. Sùng Mí Chía, một già bạn dạng người Mông bảo: Để trên cây, ngắm được lâu hơn lại còn được ăn quả. Chặt cành về cắm trong nhà thấy đau gốc cây lắm. Vâng, người xứ sở trân trọng cây đào, coi đào như người như người bằng hữu của mình...
Đồng Văn của Hà Giang đúng là xứ hoa đào, ra về mà sắc hồng cứ bám mãi trong đầu, nhớ mãi mùa xuân trên núi.
Tình người đẹp hơn tiểu thuyết
Một năm sau, tháng 7.2015 tôi lại lên núi.
Vẫn là Đồng Văn nhưng không tham gia mùa hoa và cũng không phải lên đô thị hay qua Mã Pì Lèng. Lần này lên Vần Chải (bản Mây).
Xảo Há là một bản nhỏ bé sâu hút trong núi thuộc đất Vần Chải, hôm nay cắt băng khánh thành một lớp học nhì buồng lắp ghép kiểu Nhật Phiên bản. Số là sau khi cắt băng khánh do đó về, tôi được ngồi sau xe máy của một cậu thanh niên. Khi hỏi về anh hùng Sùng Dúng Lù thì mới biết cậu là cháu đích tôn của ông Lù. Sùng Dúng Lù đã mất trong khoảng năm 1998.Còn ngôi nhà đẹp trước lớp học hun hút giữa rừng sâu lại hoá là nhà cháu trai Tiến thưởng Vạn Ly, một đầu lĩnh phỉ nhiều người biết đến ở Đồng Văn trong cuộc nổi dậy năm 1957, nhân vật đối đầu với Sùng Dúng Lù. Năm ấy, thua cuộc, Quà Vạn Ly dắt ba đàn ông tham gia hang núi cố thủ. Mấy 04 tuần trời cứ đêm đêm bà Máy, hiền thê Vàng Van Ly xé rừng đi tiếp tế cái ăn cho chồng. Sùng Dúng Lù đã tới chuyển động để thuyết phục bà đưa bản thân mình tham gia hang nói cái lý gọi Quà Vạn Ly đi về bản, và chính quyền hẹn tha không bắt tội.
Sau cùng Sùng Dúng Lù đã tay không đi vào hang thuyết phục được Vàng Vạn Ly về với phiên bản. Sau đó nhì người thành bạn và bất ngờ hơn nữa là đàn ông Sùng Dúng Lù là Sùng Súa Tìm đã lấy con gái Tiến thưởng Vạn Ly là Tiến thưởng Thị May, sống vui vẻ đến hiện thời. Một cuộc hoà giải tuyệt đẹp có một không nhì trên nước nhà bản thân mình.
Bữa nay ở Xảo Há, cháu trưởng Sùng Dúng Lù khiến cho bí thư chi bộ thì cháu nội Tiến thưởng Vạn Ly làm trưởng bản. Một kết cục không gì tuyệt vời hơn.
Theo Danviet.Việt Nam
Xem tại: Phong tục cúng tết nguyên đán
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét