Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

Quán cơm 1.000 đồng xây dựng thương hiệu vì chủ quán được "người ngoài" cho tiền đổ xăng, điều tử tế lại xuất hiện... nhân tố đàng hoàng

Có lẽ từ lâu, quán cơm 1.000 đồng đã thành chuyện "biết rồi khổ lắm nói mãi". Thế nhưng, câu chuyện về quán cơm trong khoảng thiện cute nhất Đà Nẵng, nơi "Lá lành đùm lá rách, lá rách đùm lá tả tơi" mà tôi kể dưới đây cam đoan sẽ khiến bạn cảm thấy ấm lòng. Bởi người xây cất ra quán ăn này cũng là một người trải đời qua khoảng thời gian học sinh gian khổ, phải ăn cơm từ thiện để dè xẻn tiền đóng học phí.

Xây đắp quán cơm vì được "người ngoài" tốt bụng cho tiền đổ xăng

Khoảng 2 tháng trở lại đây, cánh xe ôm ấp, vé số rỉ tai nhau về một quán cơm trong khoảng thiện khác biệt tại Đà Nẵng. chậm triển khai là quán cơm 1.000 đồng tại số 8 Đỗ Ngọc Du, quận Thanh Khê. Tới với quán, không những được ăn cơm với giá "siêu rẻ", được thoải mái chọn lựa những bộ quần áo không tính tiền mà người có năng lực tài chính thấp còn được cùng nhau làm cho "từ thiện" bằng chính số tiền 1.000 đồng/suất cơm của bản thân mình.

Ăn một đĩa cơm giá 1.000 đồng nghĩa là người nghèo cũng đã góp một phần công phu ủng hộ các nạn nhân chất độc da cam...

Với phương châm "Lá lành đùm lá rách, lá rách đùm lá xờ xạc", quán cơm trở thành "cứu tinh" của những người công tích có thu nhập thấp.

Chủ quán là anh Nguyễn Hữu P. (34 tuổi, quê Long An) xin được viết tắt tên bản thân, bởi theo anh san sẻ: "Tôi khiến cho trong khoảng thiện để giúp người nghèo chứ không phải để nhiều người biết đến".

Kể về cơ duyên kiến tạo quán cơm đặc biệt này, anh P. nhớ lại: "Thời học sinh, tôi ở Long An lên Sài Gòn trọ học. Nhà nghèo nên tôi và quý khách cùng phòng thỉnh thoảng không còn tiền để ăn cơm. Hồi đó có quán cơm từ thiện của nhạc sĩ Lê Vũ Cầu nhưng vì ở xa quá nên đành chịu đói.

Khi đó, tôi ước sao có đa dạng quán cơm trong khoảng thiện như thế ở khắp nơi để người nghèo và những học sinh như chúng tôi ko phải lo chuyện cơm nước nữa mà an tâm học hành. Cũng từ đó, tôi trộm nghĩ, giả dụ sau này bản thân khiến cho ăn được, sẽ tạo dựng những quán cơm trong khoảng thiện như thế để giúp sức người nghèo…".

Tuy mỗi suất cơm giá 1.000 đồng nhưng vẫn bảo đảm một món mặn, món rau và món canh. Còn cơm dân chúng cứ ăn no thì thôi, không giới hạn.

Mỗi ngày, hàng trăm suất cơm giá 1.000 đồng tới tay những người nghèo.

Thực đơn mỗi ngày được thay đổi liên tục để người ăn không có cảm giác chán ngán.

Thực đơn mỗi ngày được đổi mới liên tục để người ăn không có cảm giác chán ngán.

Sau khi tốt nghiệp, anh P. từ TP. Hồ Chí Minh ra Đà Nẵng lập nghiệp. Ngày anh xuống công viên, trong túi anh còn đúng 27 nghìn đồng. Anh phải nặng nhọc ứng tuyển ở khắp nơi và hên được nhận làm ở một tổ chức kinh doanh.

"Có lần đi khiến, giữa trưa đang về mà xe hết xăng trong khi còn bí quyết nhà những mười mấy cây số. Cứ tưởng lần ấy phải dắt bộ về nhà vì trong túi không còn một nghìn. May sao, tôi được một người đi con đường thanh toán đổ xăng. Từ sau lần ấy, ý định về kiến thiết quán cơm từ thiện càng sôi sục trong tôi", anh P. trải lòng.

Nhờ trời thương, anh làm cho ăn khấm khá, thành lập được công ti riêng. Rồi anh đem yêu cầu mở quán cơm trong khoảng thiện đàm luận với những đồng đội trong công ty và được công chúng hưởng ứng. Vậy là quán cơm từ thiện 1.000 đồng xây dựng thương hiệu trong khoảng đó. Thuở đầu, anh bàn với dân chúng là quán ăn không lấy phí. Nhưng vì sợ công chúng ngại nên đưa ra giá niêm yết là 1.000 đồng để mọi người thoải mái ăn cơm.

Chi phí để quán cơm hoạt động được trích trong khoảng lương hàng 04 tuần của các nhân viên trong tổ chức kinh doanh (2% lương/nhân viên) do anh P. làm cho chủ. Riêng anh P. mỗi bốn tuần góp 10 triệu tham gia quán cơm để thanh toán thuê mặt bằng, nhân viên…

"Trong tương lai, ví như số lượng người ăn tăng, tôi sẽ tăng số lượng suất cơm lên để dịch vụ được hầu hết mọi người" – anh P. cười tươi san sớt.

Cụ Phan Thị Sang (75 tuổi, áo đỏ) làm cho nghề bán vé số chia sẻ: "Trưa nào tôi cũng ghé lại đây ăn cơm. Dù chỉ 1.000 đồng nhưng cơm ngon lắm, no nữa. Nếu không có quán cơm này thì tôi phải ăn ở những chỗ khác giá gấp 15 lần khi mà mỗi ngày bán vé số lời phổ quát nhất cũng chỉ chừng 50, 60 nghìn đồng".

Nơi người có năng lực tài chính thấp cũng được làm cho "trong khoảng thiện"…

Khác hoàn toàn với những quán cơm 1.000 đồng khác, cách "trao đổi" ở đây cũng rất "dễ thương". Khi đến ăn cơm, quần chúng sẽ tự giác bỏ tiền vào chiếc hòm quyên góp đặt ở góc quán. Giá một suất cơm được niêm yết là 1.000 đồng, nhưng người nào muốn góp rộng rãi hơn tùy ý còn nếu như không thích bỏ cũng chẳng sao. Rồi cứ cuối tháng, mọi người cùng nhau tạo dựng áo quan quyên góp và đem số tiền bán cơm ấy ủng hộ hết cho Hội Nạn nhân chất độc da cam/Dioxin Đà Nẵng.

Vừa tự tay bỏ 1.000 đồng vào hòm quyên góp, ông Phan Văn Sang háo hức nói: "Tôi rất vui và vui vẻ vì chỉ với 1.000 đồng nhưng chúng tôi vừa được ăn cơm, được tặng áo quần mà còn góp phần trợ giúp những người có tình cảnh gian khổ hơn bản thân mình".

Không chỉ người nghèo, nhiều khi còn có những mái ấm có nhân tố kiện tới đây để ăn cơm rồi ủng hộ gấp hàng trăm lần giá trị một suất cơm như là một bí quyết để góp phần cùng những người có điều kiện kinh tế eo hẹp làm cho từ thiện.

Trong khoảng ngày thấy quán cơm 1.000 đồng thu hút phần nhiều người công sức nghèo đến ăn trưa, những người địa phương sống trong khu vực gợi ý cho anh P. lập thêm tủ áo quần không tính phí. Cũng từ đó, quần chúng trong xóm lục tậu trong tủ quần áo nhà mình những bộ y phục không sử dụng đem tới quyên góp cho quán cơm. Thấy đại chúng có mĩ ý, anh P. cho viên chức đặt chiếc kệ sắt, cây treo để mọi người mang quần áo tới đặt trên đó.

Với dòng chữ "Áo quần free" được dán ngay ngắn bên trên chiếc kệ sắt, mọi người có thể thoải mái chọn những trang phục phù hợp với mình.

"Sắp đến, tôi sẽ mua một chiếc tủ kính lớn để đặt áo quần, hạn chế bụi bặm bám vào, để bảo đảm áo quần tuy cũ nhưng luôn tinh khiết, thơm tho khi tới tay người nhận" – anh P. san sớt.

Những lao động nghèo khi đến ăn cơm, tranh thủ ghé vào kệ quần áo cũ để lựa cho mình những chiếc áo, chiếc quần vừa vặn.

Những công tích có năng lực tài chính thấp khi đến ăn cơm, tranh thủ ghé tham gia kệ quần áo cũ để lựa cho mình những chiếc áo, chiếc quần vừa vặn.

Vừa lựa quần áo không tính phí, chị Trương Thị Kim Ánh (39 tuổi, quê Thăng Bình, Quảng Nam) vừa cười tươi san sớt, sau khi ăn cơm dứt, thấy bữa nay trên kệ có đa dạng đồ mới đẹp nên chị tranh thủ tham gia sắm một vài chiếc quần dài để mặc đi bán vé số.

Chị chậc lưỡi: "Kệ, cũ người mới ta. Tôi thấy đồ ở đây còn mới hơn cả mấy bộ quần áo ở nhà của tôi chú ạ…", kết thúc lời, chị cầm nhì chiếc áo dài tay và chiếc quần jean với nét mặt hớn hở ra về.

Theo Hà Phương-Hà Nam

Trí thức trẻ


Xem nhiều hơn: An toàn thực phẩm mùa tết

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét