T.A (ghi theo lời kể của chị Trần Thu Minh (Hà Nội)
"Tôi yêu anh trong khoảng khi đang học đại học, yêu nhau hơn 2 năm thì khiến đám cưới. Đương nhiên, chồng tôi chỉ đưa về nhà trình bày có 1 lần và thêm một lần nữa trước khi cưới. Vì khách sáo nên tôi cũng không trông thấy thái độ quái dị của bố mẹ chồng.
Ngày mở bán mưa dầm dề và bi ai, nhà anh cũng chỉ lác đác một vài người về quê tôi với thái độ ghẻ lạnh, lạnh nhạt. Bác mẹ tôi cũng bi quan nhưng đều nghĩ quê xa, khó khăn đi nên ít người về được. Đám cưới cũng diễn ra đơn sơ hết mức nhưng vì nhà tôi có năng lực tài chính thấp nên cũng không so đọ gì.
Thời gian đầu sau khi cưới, tôi cảm thấy không khí trong nhà khá ngột ngạt và nặng nài nỉ, thấy người nào cũng xa lạ và tỏ ra khó tính. Cuộc sống mới ở nhà chồng với bao nài nỉ nếp khó tính, chồng thì đi sớm về muộn, bố mẹ chồng cứ săm soi, bắt bẻ tôi từng việc nhỏ xíu nhặt trong nhà. Điều đó hoàn toàn ngược lại với cách thức ba má chồng đối xử với chị dâu của chồng cùng sống trong một nhà với vợ chồng tôi.
Khi nhà có việc như Tết nhất, giỗ chạp, tôi có buộc phải món ăn gì cũng bị mọi người gạt đi cho là “món quê kệch, giờ còn người nào ăn nữa mà khiến cho” “món vớ món vẩn” nhưng món nào chị dâu nêu ra dân chúng cũng hưởng ứng quan tâm. Cùng một cách nấu bếp, nhưng món nào tôi tham gia bếp đều là bị chê cười là “không hợp khẩu vị” “nấu kiểu ở đâu không nuốt trôi”, khi mà chị dâu phổ biến lần khiến rất tệ vẫn được khen ngợi.
Gia đình nhà chồng giàu nhưng lạnh buốt quá (Ảnh minh hoạ)
Những ngày nghỉ, chị dâu được tung tăng về ngoại nhưng tôi thì bị cha mẹ chồng ủy quyền đủ việc nên không đi được. Trong nhà có việc lớn nhỏ, bố mẹ chồng tôi thường mời thông gia của chị dâu, còn bác mẹ tôi thì không.
Hi hữu tôi còn vô tình nghe thấy người nhà chồng và chị dâu bàn tán sau lưng là “cái đứa sặc mùi dân cày”, “cái nhà dâu gia chân đất mắt toét”… Tôi thực sự rất đau lòng.
Mỗi lần tâm can với chồng thì chỉ thấy anh trầm tư rít thuốc lá một hồi rồi không nói gì. Cho tới một ngày, qua một người họ hàng xa, tôi mới nhân thức ngọn nguồn sự việc, tại sao mà mái nhà chồng lại hằn học tôi đến vậy.
Thế ra, phương pháp đây 3 năm, khi ấy tôi và anh vẫn còn đang yêu nhau, mái ấm anh nhân thức chuyện đã mua mọi cách cản trở vì muốn anh lấy một người con gái ở gần nhà (do chị dâu mối manh). Gia đình người con gái đó rất khá giả, có địa vị trong phường hội, chẳng những có thể giúp anh thăng tiến trong sự nghiệp mà của cải cho con con rể mai sau cũng tương đối lớn vì bố cô gái là giám đốc một tổ chức kinh doanh xuất nhập cảng gỗ khi mà nhà lại chỉ có 2 mụn con gái.
Mái ấm nhà anh không ưng ý chuyện tình cảm của anh và tôi, cố định mang trầu cau qua nhà cô gái kia thăm nhà, dạm ngõ. Chỉ tới khi anh nổi xung lên và định bỏ đi thì mới đành chịu. chậm triển khai là nguyên nhân, là nguyên cớ của những vô lý, áp đặt, thiệt thòi mà tôi phải nhẫn nhịn từ khi bước chân về khiến dâu nhà anh.
Lựa lời tâm tư với chồng, muốn xin bác mẹ được ra ở riêng thì tôi ngã người khi nhân thức rằng, gia đình anh đã ra một nhân tố kiện với anh để tôi được bước chân vào nhà này, đó là hai đứa phải hài lòng ở thông thường với bố mẹ anh chị chồng, không được phép ra ở riêng dù bất kỳ hoàn cảnh nào. Dường như, anh còn phải từ bỏ công việc mà mình mến mộ để về làm gần nhà trong công ti dưới quyền anh trai để không có cơ hội... ở riêng.
Nghe thế, lòng dạ nó cứ rối bời mà không nhân thức phải khắc phục mối tơ vò này ra sao. Thương chồng, đau chồng nhưng không nhân thức khiến sao. Chẳng nhẽ giữa thế kỷ 21 vẫn còn bố mẹ chèn lấn vô lý tương tự sao?
Đọc thêm: Me don than
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét