- Đọc loạt bài tranh luận chuyện đi ăn chia tiền hay để con trai trả tiền, tôi rất tán thành với quan niệm của bạn Vân Thùy trong bài viết: “Một vài người Việt cứ đến lúc trả tiền là đi vệ sinh”.
Trong khoảng xưa đến nay, người Việt chúng ta thường có lối suy nghĩ “đi với thiếu nữ, con trai phải là người thanh toán”. Chính cho nên, tôi đã từng chứng kiến đa dạng gã đại trượng phu bị biến thành trò hề. Họ lâm vào tình cảnh dở khóc dở cười. Có người nhìn vào tờ hóa đơn, không biết xử lý ra sao nên đành phải tặc lưỡi biến mình thành một người “biến hình”, giả vờ đi vệ sinh, giả vờ nghe điện thoại rồi về mất.
Tôi có anh bạn tên Minh, bình thường cư xử với người nhà, bằng hữu rất tích cực. Đương nhiên, Minh có một tình cảnh gian truân. Bố mẹ mất sớm, một bản thân nuôi nhị đứa em nhỏ. 27 tuổi, Minh mới dám quen và ngỏ lời yêu với một cô gái khiến cho ở tổ chức kinh doanh đối tác làm ăn.
Cô gái này trẻ, đẹp, ăn mặc sành điệu và có vẻ là người sinh ra giàu sang. Một bữa, Minh mời bạn gái đi ăn trưa. Dự kiến lúc đầu của Minh là đón người yêu đi ăn gì đó thật nhẹ nhàng, chủ yếu là để gặp mặt một nửa cho thỏa nỗi nhớ. Đương nhiên, vừa đón được bạn gái ở công ty thì nhì người bị lực lượng bạn cả chục người cùng phòng của người yêu chặn lại, đòi đồng hành.
Tiếp tới, họ không cho Minh có cơ hội từ chối mà chủ động chọn nhà hàng rồi chủ động gọi đồ ăn. Hàng chục món ăn được tuần tự mang ra … Minh nhẩm tính và toát mồ hôi hột vì trong túi chỉ có 600 - 700 ngàn.
Không biết phải làm cho thế nào để giải quyết ổn thỏa bữa ăn này, Minh ngồi cười méo xệch rồi điện thoại cầu cứu bạn. Tất nhiên, chẳng có khách hàng nào giúp Minh. Cuối cùng, Minh điện cho tôi và tôi đã phải phóng xe 7km để mang cho anh vay 5 triệu đồng.
Sau vụ đó, Minh “xin chừa”, không bao giờ dám đón bạn gái ở tổ chức kinh doanh, cũng không bao giờ đi chơi với bạn gái mà trong túi không có một số triệu tiền việt.
|
Ảnh: Rantnow |
Tuy nhiên, vụ việc của Minh chưa phải vụ khác biệt. Có lần, Minh kể cho tôi, ở công ty của Minh còn có anh bạn, rủ người yêu mới quen đi ăn đồ nướng nhưng người yêu cũng kéo theo các cô bạn cùng phòng đi cùng.
Ngồi ăn, các cô đều ra sức gọi món. Bia bọt được bật tứ tung. Chàng thanh niên sợ hãi nhưng giữ ý giữ tứ nên không nhẫn tâm ngăn cản các em. Thỉnh thoảng anh lấy nguyên nhân đi vệ sinh, nghe máy tính bảng để có thời gian nghĩ cách khắc phục. Thế nhưng, sau 5 lần bảy lượt chuyển di vẫn không nghĩ ra bí quyết gì hay, anh đành tấn công bài… chuồn, để mặc các cô tự chia tiền trả hóa đơn. Đương nhiên, sau vụ đó, vì ngượng, anh ta cũng không tậu gặp cô bạn gái nữa.
Một trường thích hợp khác, chàng thanh niên không gặp gỡ nhân tố với các cô bạn của người ấy. Đương nhiên, nhân tố của anh ta lại nằm ở chính người bạn gái của chính mình.
Thấy nửa kia làm ngân hàng, lại có nhà Thủ đô gốc nên lần nào hẹn hò, cô gái cũng đề xuất đi ăn ở những nhà hàng sang trọng. Hóa đơn cho mỗi bữa ăn đều tốn hàng triệu đồng và anh chàng phải trả hoàn toàn. Ròng rã tương tự 4 bốn tuần, chàng trai đành phải nói lời chia tay với người yêu xinh tươi vì không có đủ kinh phí cho các cuộc hẹn hò…
Tôi nghĩ là, trong số đông các trường thích hợp trên, rất nhiều các cô gái đều đã đi làm cho, có tiền và cam kết, họ không nghèo đến mức không tự thanh toán cho phần ăn của chính mình. Thế nhưng, chính vì quan niệm, đi với đàn bà, đàn ông dĩ nhiên phải trả tiền nên dù trông thấy niềm vui méo xệch của cánh đại trượng phu, họ vẫn điềm nhiên, ăn, nói, cười và lấy khiến sung sướng.
Tôi thì cho rằng, việc để đàn ông phải trả đa số các hóa đơn khi đi ăn là một cách thức không hiện đại cho lắm. Đàn bà chúng ta bây giờ rất khỏe khoắn, rất chủ quyền, cớ gì biến mình thành kẻ đào mỏ, phụ thuộc con trai?
Vì không dám sòng phẳng “của em em trả, của anh anh trả” nên không ít người tránh né việc thanh toán bằng bí quyết giả vờ đi vệ sinh, nghe điện thoại hoặc quên ví ở nhà.
Người Mỹ rất sòng phẳng trong chuyện tiền nong nên dù có đang yêu nhau, đi ăn cùng nhau thì vẫn cứ “của khách hàng nào người tình trả”.
Có một nửa là để được mến yêu những lúc đi ăn, đi chơi, ví như chia hoá đơn tiền khách hàng nào một nửa trả thì chả khác gì người ngoài nước lã!
Lê Ngọc (Thủ đô)
Xem tại: An toan thuc pham mua le tet
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét