Sau đây là những dòng nhật ký đọc trộm của một nàng dâu phố cũ kĩ:
Ngày... 04 tuần... năm
Đêm nay là đêm tân hôn. Đêm nay là đêm thấm thía nhất cái cảnh "ngõ ốm, phường nhỏ dại, nhà tôi ở đó" mà lão chồng bản thân ngày xưa vẫn nghêu ngao hát lúc tán nhau. Hồi ấy cứ nghĩ lão hát thế cho có vẻ phong trằn lãng mạn, nhị đứa đi chơi, anh chỉ vào ngõ bảo: "nhà anh trong ấy", mình biết thế thôi chứ chẳng đòi tham gia, gặp gỡ cha mẹ chồng mai sau cũng chỉ vẫy tay chào ngoài ngõ, ai mà lường được nhà tí hon nhường ấy.
Đang ở nhà ba má ở quê vườn rộng bao la, khi lên Hà Nội cũng ở phòng trọ nhì mấy mét vuông, bản thân mình tí bất tỉnh khi nhìn cơ ngơi 6m2 nhà chồng. Ở dưới nhà, bố chồng trải chiếu nằm ngủ gần cửa ra vào. Mẹ chồng ngủ ngay sát tủ đựng áo quần và cái ti vi. Còn mình và chồng được "ưu tiên" cho nằm trên cái gác lửng thấp thảm hại, thấp tới mức leo lên phải bò tham gia chứ chẳng thể ngồi. Hai đứa nằm bẹp cạnh nhau, lão chồng cười hi hí, choàng tay qua ấp ôm hậu phi định tâm tư đôi câu thì cái sàn "phòng tân hôn" làm bằng cốt ép kêu cọt cà cọt kẹt. Thôi thế là bật cười, nín thở quay sang ngắm nhau. Chồng bảo: "Để hôm khác anh bù..."

Có một khoảng môi trường để bà xã chồng trẻ "yêu" nhau là chuyện không dễ ở phường cũ rích - nơi nhà khách hàng nào chũng chật.
Ngày... 04 tuần... năm
Cái gác xép thốt nhiên rung lên bần bật. Bản thân mình đang thiu thiu ngủ, cứ tưởng động đất, theo phản xạ bật phắt dậy định chạy, cộc đầu luôn tham gia tường. Chồng vội vàng kéo tay bảo nằm xuống, chỉ là xế hộp đi qua thôi mà.
Ngày... tháng... năm
Bản thân dỗ mãi mới chợp mắt được một tí thì đã nghe í ới tiếng nói chuyện rầm rĩ, mà cả trao đổi gì đấy. Giật mình nhìn đồng hồ, mới 4 giờ sáng. Bản thân run cầm cập. Lay ông chồng dậy thì lão còn ngái ngủ, bảo: "Đấy là tiếng của chợ mua sắm sớm, nhà bản thân mình gần chợ, ngay sát mặt tuyến đường nên em nghe rõ thế thôi".
Lúc này thì bản thân bi tráng đi vệ sinh quá, định tụt xuống nhà khắc phục nỗi bi hùng, thì nhòm thấy bố chồng đang ngủ say, chân tay chắn lối cửa ra tham gia. Nhà chồng không có vệ sinh riêng, mà đi ở ngoài bình thường với cả khu, giờ mà xuống, vớ vẩn giẫm phải bố chồng, thế là mình đành nằm yên ổn, nín thở chờ đến sáng.
Ngày... bốn tuần... năm
Bữa nay có việc cần thiết ở tổ chức, chính mình đặt báo thức dậy sớm, tranh thủ đi vệ sinh, tắm rửa trước, đỡ phải xếp hàng. Ở khu này, 8 - 9 mái ấm bình thường nhau một cái xí xổm và một cái nhà tắm ở đầu hồi, sáng sáng xếp hàng đi vệ sinh, tấn công răng rửa mặt, tắm táp đông hơn xem hội. Bạn bè con nít và người đi làm giờ hành chính được ưu tiên, nhưng có khi mình phải đợi gần tiếng mới tới lượt vào trong, mà vừa vào đã thấy tiếng réo rắt bên ngoài giục ra.

Muốn thoải mái tắm rửa, đi vệ sinh? Phải dậy thật sớm, hoặc tranh thủ đêm muộn.
Ngày... 04 tuần... năm
Sáng nay vội đi, mình quên mất phù hợp đồng đã hẹn ký với đối tác ở nhà. Trưa, mình tranh thủ tạt về lấy. Hồn nhiên đẩy cửa vào, mình giật nảy khi thấy bác mẹ chồng đang... tình cảm. Mình "ối" một tiếng rồi vội đóng cửa đứng bên ngoài đợi. Một lúc sau, ông bà ra, đi thẳng ra ngoài không liếc nhìn bản thân mình một cái, còn mình lí nhí: "Con về lấy giấy má".
Bản thân ngượng quá, sau vụ này chắc không dám nhìn ông bà cả tháng mất. Nghĩ cũng thương, mới gần 50 chứ đã già lắm đâu, chắc buổi đêm có vợ chồng chính mình, ông bà cũng ngại. Phi tần chồng bản thân cũng khác gì đâu, cưới nhau cả năm, những lần yêu trong nhà đếm được trên đầu ngón tay, còn toàn hứa hò ăn trưa, rồi dẫn nhau ra nhà nghỉ gần cơ quan nhị đứa.

Có những nhà như thế này, 5m2 được tạo thành 2 khu cho 2 cặp đôi, và chuyện yêu cũng phải giữ ý.
Ngày... bốn tuần...năm
Chính mình mang bầu. Mẫn cảm kinh khủng với mùi. Đã nghén không ăn được thì chớ, trời nóng như lò thiêu, tối tối lại bị tra tấn bởi mùi xú uế từ dãy nhà vệ sinh số đông bốc ra. Chồng phải sắm 2 cái quạt con bắt tham gia gác lửng, bật liên tục cả ngày lẫn đêm, tối bản thân mới chợp mắt nổi một tí. Chuyện cơm cháo thì chán hẳn, mình không thể nấu cơm nổi với cái bếp để ngay lối đi, sát nhà vệ sinh nữa, mùi quà bánh và mùi khai nồng quện vào nhau xộc thẳng vào mũi, bản thân nôn liên tiếp. Thành thử cả ngày nhì hoàng hậu chồng xách nhau đi ăn hàng, tối muộn mới về ngủ.

Chỗ nấu nướng sát khu vệ sinh là chuyện dễ gặp gỡ ở xã cũ rích.
Ngày... bốn tuần... năm
Bản thân đã khá nặng năn nỉ, nên mệt kinh hoàng mỗi khi lách qua con ngõ nhỏ, ám muội, ẩm mốc và sâu tun hút để vào nhà. Với mình, nó như một các con phố hầm bất minh dẫn tới mặt trái của sự hào nhoáng nơi xã cổ hủ, giả dụ không được thắp đèn cả ngày lẫn đêm, nó chẳng khác nào hầm mỏ: bí bách, ngộp thở và tối đen. Hài nhất là sáng sáng, cứ tới giờ cao điểm đi làm cho, đi học là cả xóm, từng người một phải xếp hàng dài để tuần tự đi ra, xôm tụ chả kém lúc xếp hàng đi vệ sinh là mấy.
Bình thường, cái ngõ đã nhỏ dại chỉ vừa khít một chiếc xe máy, bạn nào muốn đi vào phải ngồi lên trên, nhì chân "bơi" đẩy xe khỏi mắc kẹt nhì bên các con phố. Xe máy ở xóm này, bởi vậy toàn bị xước hai bên. Còn mình, trong khoảng lâu đã xác định 04 tuần mất thêm hơn trăm để gửi xe bên ngoài, nhưng để lách được thân hình "gấu mẹ vĩ đại" tham gia nhà chẳng dễ ợt gì.

Những con ngõ thị trấn cổ, chả nắm bắt ai xui, cứ bé tí teo chẳng lọt nổi nhị thân người.
Ngày...bốn tuần...năm
Bản thân sắp sinh con. Buộc phải chồng tậu cái tủ lạnh và lò vi sóng để ít hôm nữa mình nằm ổ, chẳng thể ra ngoài ăn hàng thì bạn nào đó nấu sẵn đồ ăn, để vào tủ rồi hâm lại cho tiện thể. Hai bà xã chồng bàn tính mãi, nâng lên đặt xuống mới quyết định tìm một cái tủ 210 lít, vì to quá chẳng có chỗ để. Cái lò vi sóng thì đơn giản, ấp ủ tham gia là xong xuôi, nhưng tới lúc khiêng tủ lạnh thì đúng là cường bạo mộng. Chồng mình phải nói không dễ dàng, nhờ những nhà mặt đường cho khiêng lên tầng thượng, rồi vần cái tủ trong khoảng tầng thượng nhà này sang nhà khác, chật vật lắm mới nhồi được tham gia nhà.
Chính mình bỗng dưng thấy tủi thân, nghĩ tới đứa nhỏ bé sắp hiện ra trong chật chội, tù nhân, cả ngày có khi khó khăn thấy ánh mặt trời, rồi lớn lên phải ăn, học, chơi ngoài tuyến đường ngoài ngõ như đồng đội trẻ trong xóm, rơm rớm nước mắt khóc. Chồng dỗ: "Thôi cứ ở đây đến khi con đầy bốn tuần, rồi hai mẹ con về ngoại ít hôm".
Ngày... bốn tuần... năm
Bản thân sinh bé nhỏ, họ hàng đến thăm chẳng có chỗ tiếp khách, chồng bản thân mời đại chúng ngồi quán cà phê, dắt lần lượt từng người vào thăm. Có người chúc: "Mấy năm nữa đẻ thêm thằng cu cho có nếp có tẻ", ông bà nội cười bảo: "Chật chội thế này chắc chỉ đẻ 1 đứa thôi. Đẻ đàn ông khiến cho gì cho khổ, sau lấy nhà đâu mà cho hiền thê con nó ở", nghe chí lý mà sao vẫn xót xa.
Mẹ chính mình lên chăm con đẻ, xót xa nhìn cảnh nhà con rể, tiếng là giai thị trấn cổ lỗ tất đất tấc tiến thưởng, mà cái nhà đúng nghĩa chỉ là chỗ chui ra chui vào. Bà phải thuê trọ gần nhà bản thân mình, ngày ngày thổi nấu rồi mang cơm nước sang, đưa cả quần áo của con gái và cháu sang nhà trọ giặt giũ, phơi phóng cho có ánh nắng, không thì mốc hết người ra. Mẹ bảo: "Ít hôm nữa về ngoại. Ở đến lúc con chắc chắn hãy lên, nhưng tìm chỗ khác xa xa một tí mà ở con ạ, chả cần cái tiếng ở phường cũ kĩ đâu!".
Ngày... 04 tuần... năm
Bữa nay, chồng bản thân mình đã xin phép bác mẹ cho mái nhà bản thân thuê nhà ra ở riêng. Đồ đoàn không nhiều, nhưng dọn cũng khá mệt vì phải bê trong khoảng trong ngõ ra ngoài đường, chỗ xe ba gác đỗ. Khó nhọc nhất vẫn là cái tủ lạnh, lại bê lên tầng thượng cá nhà, rồi kéo dây thả xuống nhờ nhà có cửa hàng mặt tiền.
Mấy người đang bê thì trong ngõ dậy lên tiếng khóc, người nhà một ông cụ trong ngõ chạy ra dẹp trục đường để một người khác cõng ông cụ ra đầu ngõ đợi xe cấp cứu. Láng giềng ngó ra, chúc ông khỏe để trở về. Cũng có người chép miệng: "Sống trong nhà phường cổ lỗ, muốn chết trong nhà cũng không được. Chật hẹp thế này, đưa hòm tham gia ngõ thế nào. Cụ nào bệnh tật, con cháu cũng phải cố cõng ra ngoài đón xe cấp cứu, chứ cáng cũng không tham gia được."

Ngõ như những đường hầm, mà bên ngoài và bên trong là nhị nhân loại xa lạ.
Xe cấp cứu vừa đi, một xe khác thường đến, nhưng lần này là xe chở phông rạp đám cưới. Tương lai, hàng xóm nhà chính mình cưới bà xã cho con. Yến tiệc thì đặt nhà hàng, nhưng chỗ khiến lễ, tiếp khách thì dựng rạp ngay ngoài tuyến phố cho đa dạng. Ở ngõ đón chờ thêm một nàng dâu. Chính mình chuyển nhà rồi, nếu không, hai chị em thể nào cũng có phổ quát chuyện bi hài để kể nhau nghe, về thưởng thức làm dâu xã cũ kĩ, oai đấy, mà cũng khổ đấy!
(Ghi lại từ lời kể của 1 nàng dâu ở phường cổ)
Theo Trí thức trẻCó thể bạn quan tâm: Me don than
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét