Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017

Cậu bé bỏng lượm ve chai xếp dép cho bạn: “Con ước có một quyển tập tô và cây viết“

Bức hình cậu tí hon lượm ve chai hồn nhiên xếp dép cho khách hàng dã ngoại ở ở dọc đường Đức Bà (TP.HCM) đã khiến phổ quát người xúc động và giật thột khi nghĩ về căn số của một đứa trẻ tuy có điều kiện kinh tế eo hẹp nhưng…giàu tinh thần.

Sau khi phút chốc đẹp ấy được chia sớt và lan tỏa trên mạng xã hội, chúng tôi đã tới phía sau bến xe Đức Bà mong mua gặp gỡ nhị mẹ con chị nhặt ve chai. Theo những người bán hàng rong lòng vòng Bưu Điện Đô thị, sáng nào cũng vậy, nhì mẹ con chị sẽ qua đây nhặt ve chai và ngồi nghỉ ở một góc vỉa hè.

Khoảng 9 giờ, chúng tôi thấy thập thò bóng vía một người thanh nữ bé xíu gò, đen nhẻm, tay cầm chiếc bao tải lớn. Chạy theo sau là một thằng rạng rỡ chừng 3-4 tuổi rất mưu trí và xinh đẹp. Thấy chúng tôi, chị rụt rè và có chút sợ hãi trong khi cậu tinh ma trái ngược hoàn toàn. Nhỏ bé tiến sát lại chúng tôi và ân cần cúi chào.

"Tôi thấy người ta bảo bé bỏng Đạt sẽ được đi học nhưng hiện nay vẫn chưa có bạn nào tới kiếm được"

Ngồi gọn trong góc nhỏ, chị Nguyễn Thị Phương Linh (26 tuổi- Quảng Ngãi) bắt đầu chia sẻ về chuyện nhị mẹ con được rộng rãi người biết tới. Chị kể: “Hôm trước, một chú chụp ảnh nhiếp ảnh thằng ma lanh rồi chia sớt lên mạng. Ngay hôm sau, rộng rãi người đã tới tậu mẹ con tôi. Ban sơ, tôi sợ lắm, phải đưa con lánh sang bên kia trục đường. Rồi mấy anh chị bảo, họ có ý tốt đến giúp sức nên mẹ con mới dám quay về đây”.

Chị Linh cho nhân thức thêm, nhờ bức chụp được đưa lên mạng, chị đã được một tổ chức kinh doanh nhận tham gia khiến:  "Ngày bữa qua, tôi được họ đưa đi khám sức khỏe”. Đương nhiên, khi nhắc đến câu chuyện con trai chị - nhỏ Nguyễn Danh Thành Đạt (4 tuổi) được một trường kiếm được vào học, người thanh nữ một chính mình nuôi con giữa chốn Sài thành chia sớt: “Tôi thấy người ta bảo vậy, chứ chưa có người nào đến nhận hết”

Sáng nào cũng vậy, nhị mẹ con chị Linh sẽ qua Bưu Điện Đô thị nhặt ve chai và ngồi nghỉ ở một góc lòng đường

Kể về cuộc sống của hai mẹ con, chị Linh cho hay, trước kia, chị làm công nhân nhưng công ti chạm mặt gian khổ nên chị yêu cầu xin mất việc. Để có tiền, chị chuyển sang nghề nhặt ve chai hoặc làm công kiếm sống.

Thất nghiệp, tôi và thằng rực rỡ lang thang khắp thị trấn. Có một hôm thằng ranh ma thấy người ta bỏ ve chai rộng rãi bảo tôi là: Mẹ ơi! Đi lượm ve chai về sắm sữa cho con uống. Thế là, tôi và con nhặt đồ bỏ đi từ đó”, chị Linh tâm tư.

Hiện tại, nhì mẹ con tí hon Đạt trọ ở Thủ Đức. Mỗi sáng, chị và nhỏ bé đi xe bus tới công viên Đức Bà lượm ve chai. Chiều chiều, hai mẹ con lại đón xe bus về. Những ngày tương tự, chị Linh nhận khoảng 40 nghìn đồng. Số tiền đó chị bỏ ra người ấy để tìm đồ ăn cho nhị mẹ con, số còn lại, chị bỏ ống heo dè xẻn phòng lúc nhỏ tuổi đau.

 “Con ước có một quyển tập tô và cây viết…”

Hình như chúng tôi trò chuyện với chị Phương Linh, bé nhỏ Đạt không chịu ngồi im một chỗ. Nhỏ tuổi chạy nhảy đầm khắp phố và đến các cỗ ván rác tìm chai, lọ bỏ đi. Khi mẹ gọi vào, Đạt hướng ánh mắt vào quyển sổ. Trong khi, đứa trẻ 4 tuổi ấy rất thèm khát được tới trường, học con chữ như bao đứa trẻ khác.

 Nhỏ dại chạy nhảy đầm khắp thị trấn và đến các quan tài rác tìm chai, lọ bỏ đi

Đưa cây viết và quyển sổ cho Đạt, bé mở màn đặt xuống lòng và quệch quạc từng con số. Thậm chí, tí hon còn chỉ và đố chúng tôi đây là số mấy. Sau khi chúng tôi trả lời, Đạt bất ngờ phản ứng: “Cô sai rồi! Nó chẳng hề số 1, nó là số 19”. Ít người nào cho rằng, thằng ranh con 4 tuổi, không được đi học có thể nhận mặt mặt số nhanh đến vậy!

“Trước đây, thằng nhỏ đã từng đi lớp và có thể đếm được trong khoảng 1 đến 10. Mấy 04 tuần trước, tôi nói với nó rằng mẹ không còn tiền, con phải nghỉ học. Mai đây bà cố gửi tiền, mẹ sẽ cho con đi học tiếp. Nghe thấy vậy, nó khóc mấy hôm đòi đến lớp. Chỉ cần đi qua trường măng non, nó lại khóc và đòi tham gia trong. Dần dà, nó hiểu được tình cảnh nên không đòi nữa. Hiếm, mấy người lại dạy nó đếm số nên đã đếm được đa dạng số hơn”, chị Linh rầu rĩ.

 Gầy Đạt đặt cuốn sổ tham gia lòng và quệch quạc từng con số

Khi hỏi nhỏ nhắn Đạt mong ước gì, bé bỏng lí nhí: “Cô ơi! Con muốn có một quyển tập tô và cây viết. Con ước được tới trường như người mua…”. Điều ước đó tưởng chừng giản đơn nhưng với đứa trẻ nghèo, mồ côi cha lại là một thứ gì đó rất xa vời, chẳng thể chạm đến.

Bước vào hiệu sách, tí hon Đạt khiến cho chúng tôi giật thột thêm lần nữa. Thay vì đi cả dép vào trong, Đạt đã ngay ngắn xếp gọn dép ở ngoài. Tình cờ, một quyển sách rơi xuống đất, nhỏ nhắn chạy tham gia nhặt và để gọn trên giá. Chính phút chốc đó khiến cho chúng tôi chạnh lòng trông thấy: Có những hành động, người lớn phải học trong khoảng một đứa trẻ có điều kiện kinh tế eo hẹp.

Cầm tập tô trên tay, nhỏ xíu Đạt vui hơn hồ hết. Khác lạ, nhỏ nhắn không còn chạy nhảy đầm lung tung, chỉ ngồi lặng một chỗ để ý tạo dựng từng trang sách.

Cầm tập tô trên tay, bé Đạt  không còn chạy khiêu vũ lung tung, chỉ ngồi im một chỗ để ý mở từng trang sách

Tạm biệt hai mẹ con bé Đạt, chúng tôi trĩu nặng trong lòng và nghĩ đến căn số của cậu tí hon có điều kiện kinh tế eo hẹp giàu lòng có nhân, ham học. Giá như Giải quyết được hình thành trong một mái ấm giàu có, đủ ba mẹ, có lẽ tuổi thơ của bé dại sẽ đẹp hơn biết bao. Mong rằng, nhì mẹ con luôn bình an, gặp may mắn. 

Nhỏ nhắn Đạt nữ tính dựa lưng bên mẹ và đếm từng con số trên tờ vé cũ

Em mong ước có một quyển tập tô và cây bút viết...

...Ước vọng tưởng mức độ giản đơn nhưng với đứa trẻ có điều kiện kinh tế eo hẹp, mồ côi phụ thân lại là một thứ gì đó rất xa vời, không thể chạm đến

Chị Linh chỉ cho nhỏ bé Đạt từng hình trong quyển tập tô. ngừng thi côngĐây là phút chốc đẹp và êm ấm nhất của mẹ con chị!

Theo Tường Anh, Ảnh và Clip: Thục Quyên (Mày mò)

Tham khảo thêm: Me don than

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét