Ngay từ ngày đầu tiên đi khiến cho, Lan đã thầm yêu Thắng, có lẽ Thắng biết yếu tố đó và cũng chẳng ngại ngần tiếp xúc cô. Sau này, dù nhân thức Thắng đã có hậu phi con nhưng cung phi anh đang sống trong tình trạng thập tử nhất sinh, thì tình cảm trong Lan cứ lớn dần không thể giữ vững được. Cô ưng ý ở bên, ân cần chăm bẵm và đợi ngày được các con phố hoàng sánh bước bên người ấy.
5 năm ở bên nhau, Lan nghe không biết bao lăm lời hẹn hứa, lời kể nghèo kể khổ. Thắng nói anh phải nhẫn nhịn vì đứa con, và vì lòng thương hại với phi tần, nếu bây giờ anh bỏ mẹ con họ mà đi lấy hậu phi mới, chẳng há anh là người không có lương tâm.
Yêu và ở bên Thắng lúc này, cô chấp thuận mình thành kẻ ác trong mắt người khác. Nhưng họ đâu có nắm bắt hết nỗi lòng của 2 người, vì vậy cô không cho phép bản thân yếu ớt trước những lời rèm pha của đồng nghiệp. Cô hiên ngang đương đầu với phần lớn những lời nói xấu để kì vọng ngày mọi người phải sáng mắt ra, rồi cô và Thắng sẽ đến với nhau và sẽ êm ấm.
Rồi thê thiếp Thắng không qua khỏi, ngày chị ra đi Lan cũng có ảm đạm tí đỉnh, nhưng cô nghĩ là đó là yếu tố tốt nhất đối với cả ba người bạn hữu họ. Cô sẽ thay chị chăm nom chồng, ngôi nhà, đại trượng phu và cả ba má già yếu của Thắng. Cô tin chắc rằng, nếu vợ Thắng biết được cô không có tâm tính bất lương, chị sẽ bớt hận cô phần nào.

Nhưng đợi hết 3 bốn tuần để tang phi tần, rồi một năm qua đi mối quan hệ của Thắng và cô vẫn chỉ chỉ là người ấy. Nhiều lần Lan ngỏ ý muốn đến nhà để phụ giúp việc nhưng Thắng đều không đồng ý: "Bây chừ bác mẹ bà xã anh vẫn còn thường xuyên lui đến, anh không muốn họ thêm ghét em. Hơn nữa, hiền thê anh mới mất ví như hiện thời anh cưới em luôn, dân làng sẽ dị nghị".
Dù lòng không hề muốn, nhưng Lan đành cắn răng nhẫn nhịn, cô đã chịu được 4 năm nay, thêm một tẹo thời gian nữa nào có há gì. Đằng nào hiện thời Thắng cũng là của một bản thân cô, cô đâu cần lo ngại phải san sớt anh với một khách hàng nào khác.
Hôm đó, cô xin nghỉ phép 3 ngày về quê, nhưng vừa về tới nhà thì chiếm được tin nhắn rằng bắt chạm mặt Thắng và đàn ông đang đi chơi với một cô gái, nhìn họ rất hạnh phúc. Sauk hi khảo sát qua một vài người bạn, Lan được biết đó là cô gái Thắng đang mày mò để lấy làm cho hoàng hậu, cô gái đó rất được lòng cả cha mẹ Thắng lẫn cha mẹ vợ cũ. Lòng như có lửa đốt, cô vội vàng bắt chuyến xe muộn quay quay về thị trấn.
Cô đi thẳng đến nhà Thắng, lúc này quần chúng đang ăn uống vui vẻ, có cả ba má vợ cũ của anh, và cả sự hiện ra của cô gái trẻ dễ thương. Cô gái đó đang bế và cho con trai Thắng ăn cơm. Dường như đó đại chúng a tòng vào nói đứa bé xíu gọi cô gái kia là mẹ.
Không giữ nổi tĩnh tâm, Lan đi thẳng vào nhà và chạm ngay ánh mắt tóe lửa của mẹ hiền thê Thắng. Bà lao ra cấu xé, mắng chửi: "Loại con gái mất nết, mày còn dám vác mặt đến đây à, nếu như không vì mày, con gái tao đã không uất quá mà phải chết sớm…". Rồi cả mẹ Thắng cũng lao ra đẩy Lan ngã dúi dụi.
Thắng lao ra xin và kéo Lan ra khỏi nhà, anh tỏ ý không bằng lòng vì cô tự ý xuất hiện mà không xin phép. Lan không giữ nổi bình tĩnh: "Anh nói cho anh xin thêm thời điểm để sắp xếp chuyện mái nhà, rồi sẽ cưới tôi, vậy cô gái kia là khách hàng nào? Gần 5 năm yêu anh, tôi vì anh mà hy sinh hầu hết, tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy?".
Thắng lúc này mới thú kiếm được rằng: "Anh biết dù có lấy em quang minh chính đại thì mái nhà anh cũng không ưng ý. Ngay từ khi biết anh hỗ tương với em họ đã bảo em là tướng thanh nữ không có phúc, nên dù hoàng hậu anh bệnh tật họ cũng không bằng lòng em, hơn nữa bố mẹ hậu phi anh rất hận em. Họ nói, nếu như anh lấy em thì sẽ không để lại công ty cho anh nữa, mối quan hệ này, tốt hơn hết chúng ta nên dừng lại đúng lúc".

Vậy là, tình yêu và sự hy sinh của cô giờ đây được tấn công đổi bằng một khối của cải vĩ đại và một cô gái trẻ đẹp. Giờ đây, cô bỗng nhớ tới cung phi Thắng, chắc hẳn chị còn đau hơn bản thân cả trăm nghìn lần. Lan thấy bản thân thật lỗi lầm vì đã cướp đi những giờ phút vui vẻ sau cùng của người thanh nữ bất hạnh đó, chị vừa chống trọi với bệnh tật, vừa phải chịu cảnh chồng dan díu với người khác.
Đến sau cuối cô mới nhận ra rằng: thanh xuân bỏ ra trọn để yêu một người nam nhi không hề là vĩ đại. Thực ra cô chỉ là một con ngốc, bất chấp nỗi đau của người khác mà thôi.
Theo Trí Thức Trẻ
Đọc thêm: Me don than
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét