Kết hôn hơn 1 năm mà mãi không thấy có tin đáng mừng, chị Thương và chồng đưa nhau đi khám sức khỏe. Cuối cùng, kết quả cho thấy anh Tùng hoàn toàn phổ biến, còn chị Thương bị tắc vòi trứng dẫn đến khó có con. Nghe tin ấy khách hàng nào cũng bi hùng, nhưng anh chị lại khích lệ nhau cùng cố gắng chạy chữa. Hiện nay y khoa tiến bộ, đâu có gì là khó khăn thi hành.
Ròng rã những năm sau đó, anh chị chạy đôn chạy đáo để chữa bệnh, hết Đông y đến Tây y, thậm chí cả mổ thông tắc nhưng sau cuối tin đáng mừng vẫn chẳng về. Các bạn quyết định khiến thụ tinh trong ống nghiệm nhưng lại thất bại, chị vẫn không thể có mang.
Sau lần ấy, lòng kiên định của ai cũng giảm đi phổ thông, đến chính chị Thương còn thấy ngao ngán nữa là chồng. Nhưng anh Tùng không phải một lời trách móc chị. Anh vẫn trông nom, niềm nở tới chị như phổ biến. Anh còn nữ tính bảo ban cung phi: “Con trẻ trong nhà là lộc trời cho, em đừng đặt nặng nhân tố ấy nữa, cứ dễ chịu đi, có khi tham gia một ngày không ngờ đến con lại về với hiền thê chồng chính mình thì sao?”.
Lại thêm một lần khiến thụ tinh trong ống thử thất bại, chị Thương đành buông xuôi, quyết định để mặc cho duyên trời. Dù không có tiếng cười nói của con nhỏ trong nhà, nhưng niềm an ủi đối với chị là anh Tùng dù sau bao gian khổ trắc trở anh vẫn không thay lòng.
Thời gian cứ thế trôi qua, thế mà anh chị đã kết duyên được 10 năm. Từng ấy năm anh chị vẫn hiếm muộn, chưa có một thiên thần nhỏ bé cho riêng mình. Bác mẹ chồng chị thời gian đầu còn khó chịu, tỏ thái độ này kia với chị, nhưng sau này ông bà dường như đã thay đổi nghĩ suy, không còn để ý quá phổ thông đến vấn đề chị có sinh được con hay không nữa mà cư xử hòa nhã hơn nhiều. Chính vì vậy chị Thương lại càng thấy bạn dạng thân may mắn. Có được chồng và nhà chồng tuyệt vời như thế thật hiếm thấy. Chị thực thụ coi ông bà như ba má của mình. Bản thân kiếm ra tiền nên chị luôn nỗ lực chăm sóc cho ông bà cẩn thận, không chê vào đâu được.

Hôm đó là sinh nhật chị, chị Thương cố ý thu xếp công tác để về sớm, rồi lái xe qua công ty đón chồng, định đãi anh một bữa ở nhà hàng lãng mạn. Chị cũng muốn bàn với anh chuyện chị muốn khiến thụ tinh trong ống nghiệm thêm lần nữa. Trong khoảng lần thứ hai thất bại tới nay cũng đã mấy năm ngoái, sức khỏe chị nay rất tốt, lại sợ kéo dài thêm thì tuổi chị cũng đa dạng lên, sẽ khó khăn trong việc có mang.
Đợi mãi không thấy chồng ra, chị Thương lại gặp gỡ được một cô gái trẻ. Ngoài ra là đồng nghiệp mới của chồng, chị biết cô qua tấm ảnh chụp số đông đồng nghiệp anh đăng trên Facebook. Chị gọi cô gái ấy lại hỏi thì cô quá bất ngờ thấy rõ: “Anh ấy về từ trưa rồi chị ạ, nghe điện thoại kết thúc vội vã đi ngay. Trong khi đại trượng phu anh ấy bị tai nạn giao thông, em thấy anh ấy hốt hoảng lắm!”. Rồi như ý thức được yếu tố gì, cô ấy nhìn chị với ánh mắt không dễ dàng tin: “Ơ, chị vừa nói chị là hoàng hậu anh ấy à...?”.
Có lẽ cô ấy cũng trông thấy, ví như chị là mẹ của con trai anh Tùng thì sao giờ này chị lại còn ở đây. Chị vô thức gật đầu: “Chị là cung phi anh ấy!”, rồi thơ thẩn ra về. Chị nhấc máy gọi cho anh: không có người nghe máy. Chị về đến nhà cũng chẳng thấy chồng đâu. Mãi cho đến tận gần nửa đêm, anh Tùng mới gọi về cho chị, giọng mỏi mệt: “Anh có chuyến công tác đột nhiên xuất khắc phục sự cố bất thần của công ty, giờ việc hòm áo quan mới gọi cho em được. Một số ngày nữa anh về!”.
Chị Thương không hiểu sao khi nghe anh nói vậy hoàn thành lại buột miệng: “Con trai anh có sao không?”. “Hả?”, anh ở đầu dây bên kia chỉ kêu lên một tiếng rồi yên ổn bặt. Mãi sau anh mới lắp bắp: “Em… em nói gì vậy…?”. Chị cười nhạt: “Em đùa thôi. Em ở nhà đợi anh về!”, rồi chị cúp máy.
Giờ chị muốn dò la có thật anh có con riêng hay không chẳng phải việc không dễ dàng. Nhưng thiết tưởng chị chẳng cần dò la thì cũng có thể chắc chắn 99% anh đã có con riêng bên ngoài, ít nhất là một đứa.
Thà anh nói thẳng thừng muốn ly hôn với chị để cưới người thiếu nữ khác có khả năng sinh cho anh những đứa con, chị cũng chuẩn bị đồng ý không một lời ân oán thán. Thực ra trong 10 năm qua đã có lúc chị chủ động muốn ly hôn để giải thoát cho anh, nhưng anh không chịu. Giờ thì chị đã hiểu, lí do thực thụ mà anh và cha mẹ chồng vẫn yêu mến chị mặc chị mắc tội tày đình "không nhân thức đẻ" rồi. Bởi họ đã có con cháu rồi, họ còn cần gì nữa!
Anh cố chấp giữ lấy cuộc hôn nhân này, đối xử đàng hoàng với chị để chị mang mộng tưởng, rồi lại lén lút bên ngoài có con riêng. Anh vì yêu chị nên không đang tâm bỏ rơi chị, vì không muốn có vết đen trong lý lịch sẽ khó khăn trong việc thăng tiến, hay vì chị có đa dạng vấn đề còn có thể lợi dụng được, chả hạn như tiền bạc? Chị cười đắng cay, khả năng cao là vế sau, vì nếu như anh tình thật với chị, thì đã không sống hai mặt một bí quyết tài hoa suốt nhiều năm qua!
Chị ngồi bó gối yên lìm trên sofa, không rơi giọt nước mắt nào. Chị chỉ thấy mỏi mệt và chán chường không sao tả xiết. Cứ ngỡ ông trời lấy đi của chị thiên chức khiến cho mẹ, thì đã bồi thường cho chị một người nam nhi tốt bụng nhất trên đời, nhưng hóa ra chẳng phải. Giả dụ chị vẫn còn bị bịt mắt thì không nói, nhưng giờ chị đã biết, thôi thì chuyện tốt nhất nên khiến là giải thoát cho cả hai.
Theo Trí thức trẻTham khảo thêm: Me don than
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét