Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

‘Đi trục đường nào cũng được, miễn là cho bác về nhà…’ - VietNamNet

Với chuyện tắc tuyến phố rất cần một cái nhìn toàn bộ, nhìn rộng xa hơn những việc lâu nay vẫn khiến cho, kể cả các sáng kiến đoạt giải khiến cho nức nở công chúng...

Người nhà quê, ở nhà ở bao lăm năm, làm cho sao có đủ kinh nghiệm khi về phố, khi mua nhà cao tầng. Ông bạn về hưu cạnh nhà tôi, “lượn” xã cả tháng, mỗi ngày tìm vài báo về nhà ở lang thang khắp ngõ này ngách nọ để “tầm” một suất đất khiến cho nhà.

Tán thành vì khách hàng nào cũng nói nơi này cao vút, mưa to chắc chắn không bị ngập lội suy bì bõm, nhưng khi đến ở mới ngã ngửa ra, nhà bản thân ngập đầu tiên vì khu kế bên vừa đổ đất làm cho tổ phù hợp gì gì đó, cả chục dãy cao tầng, thi công ầm ĩ suốt đêm.

Tôi theo bạn theo bè, vay vay hết lượt người thân cố mua bằng được mấy chục mét thông thường cư cho nhị đứa con đang học đại học ở phường. May có người quen của bạn bè làm cho nghề bất động sản, nói với nhau một số câu là “quyết”, chả biết hình thù đông tây nam bắc ra làm cho sao. Lại mở đầu giai đoạn “bong bóng tan vỡ”, hiền thê con có lúc nói mát “Coi chừng mực bố chính mình sắm được… nhà giấy!”.

Mỗi lần ra xã công tác lại gọi ông “bất động sản” kia cho đi xem nhà. Khi thì đường vòng đai chưa dứt, dừng ở đây ngắm anh nhé. Đã lên được chục tầng kia kìa. Khi thì vừa cất nóc, dáng dấp gớm! Lại bữa đang quét sơn, đang lắp cửa. Và mừng như bắt được vàng là hôm có giấy kiếm được nhà. Tới nơi cầm giấy tờ ký vẫn run tay. Mở khóa tham gia căn phòng nồng nặc vôi vữa mà cứ như vào… thiên đàng có thật cả đời dè xẻn mới có được.

Hóa ra chẳng hề nhà cho con mà cho cả bố mẹ, cuộc “dời đô” có lẽ hơi muộn của một kẻ bám quê ngót ba chục năm như tôi. Cũng đâu chỉ bản thân tôi mà còn đa dạng, phổ thông người khác nữa, với muôn ngàn cội nguồn tốt đẹp ngày này qua ngày khác ùn ùn về thị trấn sinh sống, làm việc và có lúc… thở dài!

Là bởi, giờ đây mỗi sáng bước ra khỏi cầu thang máy, lên xe đi làm là đụng ngay cảnh tắc các con phố. Xe máy leo lên lòng phố, hở chỗ ngay ngay lập tức có xe tham gia chèn vào. Ô tô hàng năm, hàng sáu dàn hàng ngang, hàng dọc kìm nhau.

Ngày nào, người ta coi thủ phạm chính là xe máy thì hiện nay ô tô mới đích thị là “anh” chiếm giữ tuyến đường rộng rãi nhất. Ngày nào giờ cao điểm – tắc, ngày mưa – tắc, dịp tết – tắc cả bốn tuần. Giờ buổi trưa - tắc, thấp điểm cũng tắc. Trục chính tắc quen rồi giờ ngõ ngách cũng tắc nốt. Đến nỗi có lần lên taxi, tôi bảo chú lái “đi các con phố nào cũng được, miễn là cho bác về nhà…”

Bực nhất là chuyện hàng ngày đi taxi, có thẻ hãng nhưng lắm hôm trời mưa tổng đài để hình thức tò tý te! Chú lái xe quen bảo tôi “Cả cháu cũng không giao thông được về tổ chức, bác bỏ nà”. Chú này cũng cười hềnh hệch mà rằng “trời mưa hay khi tắc tuyến phố, nói thật với bác, chúng cháu tấp xe vào một nơi nào đó, tá lả, hút thuốc vặt hay nằm ngủ. Đi sao được lúc đó. Càng đi càng tốn xăng, giảm lợi nhuận, mỏi cẳng đạp côn, bác bỏ nà”.

‘Đi đường nào cũng được, miễn là cho bác về nhà…’

Cảnh con đường xá tắc nghẹt cuối năm ở Thủ đô. Ảnh: Thái Thị Hậu

Hãi giờ cao điểm, hãi cảnh ùn tắc và không hiểu sao nhiều người hãi… chung cư cao tầng! Một khu năm bảy tòa cao tầng là có số dân bằng cả mấy huyện ở quê. Buổi sáng chờ cầu thang máy, chờ lấy được xe, chờ vượt qua được “nút cổ hủ chai” trước cổng cứ gọi là mất toi cả tiếng đồng hồ, chưa kể qua bùng binh nọ, cầu qua kênh kia, đèn đỏ thứ nhất, thứ n… Cuối chiều ùn ùn về, lép chợ rau cá, đón con…thì cái sự tắc buổi sáng chỉ là chuyện nhỏ nhắn trong sự hối hả, mướt mồ hôi trán của chị em.

Vì thế nhìn con đường thông thoáng kia người nào cũng mừng, cũng thở phào dễ chịu cho xe mát máy tí đỉnh. Nhưng chao ôi, còn mấy cái tòa sừng sững kia kìa, mai đây lại kéo về số dân bằng mấy thị xã, mấy thức giấc tí hon nữa, thì lại tắc cứng như nêm cho mà coi. Mà trục đường đi lối lại bao quanh vẫn thế, có tôn cao, mở rộng chút nào đâu. Không tắc mới là chuyện lạ, ngay cả chú tài xế taxi cũng khẳng định chắc nịch với tôi như thế.

Chung phổ biến người đã nêu sáng kiến này nọ, giờ lại vội vã hơn bằng việc doanh nghiệp thi thố. Sáng kiến hay mà tiền ít là một chuyện. Sáng kiến giỏi mà không sao tổ chức thực hiện được lại là chuyện khác.

Không nắm bắt sao chính mình cứ liên tưởng chuyện tắc con đường, ngột ngạt ở phố có họ gần, họ xa với… quê? Ông bạn về hưu nhà bên tâm can. Này nhé, ở quê thiếu việc khiến cho, thu nhập thấp nên bà con ùn ùn cả làng kéo nhau ra xã. Chuyện phụ vương con nhà ông là một ví dụ. Cam kết không khách hàng nào muốn đi xa tàu xe buồn bã chi chít trở về và bao nhiêu chuyện nhiêu khê khác.

Chuyện “con đường đắt nhất hành tinh” giá như được tính toán bằng các tòa tháp kinh tế - phường hội thiết thực, hấp dẫn ngàn vạn việc làm và doanh thu ở vùng nào đó, biết đâu sẽ góp phần giảm áp lực giao thông cho những nơi đô hội? Người nào cũng nhân thức hễ cứ thành lập một đoạn đường nào thật to rộng, tốn kém thì chỉ ít lâu sau đoạn đường đó đồng nghĩa với việc ùn tắc như cơm bữa đấy thôi. Tức là rất cần một cái nhìn tổng thể, nhìn rộng xa hơn những việc xưa nay vẫn khiến cho, kể cả các ý định đoạt giải khiến cho nức nở dân chúng...

Châu Phú 


Tham khảo thêm: An toan thuc pham ngay tet

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét