Chỉ cần tập tành
Trong một lần hẹn Tiến sĩ Vũ Trường Khanh tại Khoa Tiêu hoá, Bệnh viện Bạch Mai, ấn tượng đầu chạm chán bác sĩ Khanh đó là anh đi nhanh tới mức những người đi theo sau chẳng theo kịp.
Cả khuôn viên bệnh viện mênh mông những người theo anh tim đập mạnh, mồ hôi nhễ nhại, thở gắng công vì mệt còn anh vẫn leo một bước 2 bậc cầu thang chẳng thấy mệt mỏi gì.
Anh quay lại cười, hãy đạp xe đạp đi nó bằng vạn liều thuốc bổ. Câu nói tưởng chừng mực bâng quơ đó không ngờ lại là cả phương pháp của vị bác bỏ sĩ này.
Câu chuyện của chúng tôi với TS Vũ Trường Khanh ở ngay phòng nội soi tiêu hoá. Anh mở đầu tâm can về bí quyết rèn luyện sức khoẻ của bản thân mình. Dù chưa phải phổ biến tuổi nhưng anh rất tự tin về việc chăm lo cho sức khoẻ của bản thân mình.
Hàng ngày, tiếp xúc với hàng trăm bệnh nhân hậu nhẹ đến thập tử nhất sinh, anh mới nắm bắt sức khoẻ của bản thân mình quan trọng như thế nào. Những người mỗi 04 tuần phải vào viện một lần chất lượng cuộc sống của họ thật là tệ dù lúc đó họ có nhân tố kiện về tiền bạc thì đó cũng không hề là cuộc sống tuyệt vời.
Vốn thích luyện tập sport, anh đã tự tìm hiểu, phân tích và nghĩ không có phương pháp nào tốt nhất cân đối động, tập tành và anh chọn cho mình phương pháp tập luyện rất khác phổ biến người thế hệ của anh.
(Ảnh minh họa)
Lịch của chưng sĩ Khanh trong khoảng 5h sáng anh ngủ dậy, vệ sinh cá nhân 5h30 anh mở màn dắt theo xe đạp ra khỏi nhà cùng theo một cặp lồng cơm dành cho bữa sáng .
Nhà anh ở Mỗ Lao, Hà Đông đến Bệnh viện Bạch Mai mất chừng 9km nhưng ngày nào anh cũng đạp xe đi làm cho từ 5h30 bất kể trời nắng hay trời mưa, nắng nóng hay giá rét. Trên xe của anh chỉ có chiếc áo mưa cầm theo.
Anh Khanh cười: "Tôi đi xe đạp được trên 5 năm ngoái, tôi thấy nó rất hợp với bản thân, không có yếu tố gì cả". Ngoài ra phần lớn đồng nghiệp đi xe hơi, xe máy thì anh Khanh chọn cho bản thân phương tiện liên lạc "cổ truyền" để cải thiện sức khoẻ.
Với anh, bí quyết tốt nhất chăm bẵm sức khoẻ là luyện tập, đốt cháy năng lượng, khi nạp năng lượng, ăn đồ ăn nào anh cũng ko phải lúng túng "nó có thể khiến cho tăng huyết áp, dôi thừa calo, gây béo bệu không".
Một quả chuối, 1 hộp sữa chua là đủ
Là chuyên gia về tiêu hoá, khi được hỏi cách thức ăn uống của bản thân như thế nào, TS Khanh chỉ cười "Tôi ăn rất đơn giản". Bữa sáng của anh là cặp lồng cơm đã được chuẩn bị trong khoảng hôm trước gồm cơm trắng và giết thịt hoặc cá để ở tủ lạnh.
Sáng hôm sau, anh đạp xe đạp rồi đến bệnh viện thay đồ, tắm giặt qua, rồi sẽ ăn sáng bằng cơm nguội và đồ ăn anh mang đi cố nhiên nhị thứ lúc nào cũng phải có đó là một quả chuối tiêu và một hộp sữa chua.
Đạp xe đạp tiêu thụ hết năng lượng dư thừa, anh mở đầu nạp năng lượng cho mình bằng bữa sáng và khiến cho việc đến 12 giờ trưa, ăn cơm hộp bệnh viện. Tối về nhà anh ăn ở nhà. Buổi tối anh ăn cơm, rau là chính và anh không ngại ăn nhì – ba bát cơm.
Có những đồng nghiệp đã nhìn anh "mắt tròn, mắt dẹt" khi thấy anh ăn cả ba bát cơm trắng. Ở tuổi của anh phổ quát người sợ cơm lắm nhưng anh Khanh bảo "anh không sợ bởi vì bản thân mình ăn và đã có tập tành để phao phí năng lượng".
Anh không ngại ăn cái phao đồn câu vịt, nó rất béo và đa dạng chất, người ta nhìn ông chưng sĩ tiêu hoá lại hỏi sao anh ăn đồn đãi câu vịt, nó thật không tốt cho sức khoẻ. Bác bỏ sĩ Khanh cười "Có gì mà không tốt, nhân tố ăn như thế nào thôi".
(Ảnh minh họa)
Trong các môn thể dục anh lựa chọn đạp xe đạp bởi theo TS Khanh khi đạp xe chân tay, cơ bắp, ngực đều hoạt động, tốt hơn cả chạy bộ bởi vì chạy bộ toàn trọng lượng thân thể dồn tham gia chân không tốt.
Thấy TS Khanh đạp xe, nhiều người cũng thử nhưng đều cách quãng giữa các con phố bởi họ không chịu được tuyến phố sá đông đúc, có người kêu đau khi ngồi lên xe đạp nhưng anh nói thoạt đầu người nào cũng thế nhưng cố gắng vượt qua.
Cho nên, vào những ngày cuối tuần, nhì hiền thê chồng anh lại rủ nhau đạp xe đạp từ nhà đi vòng quành hồ Tây rồi về nhà thay vì phải đến các phòng tập, chơi tennis rồi đủ các bài tập khác.
TS Khanh luôn kiêu hãnh bản thân mình có thể đi bộ cả tiếng đồng hồ, anh kể đi bộ thử đo vận tốc và anh giải quyết được 8km/h.
Nhờ đi xe đạp mà anh không sợ trời mưa, ra trời rét người ta cảm giác sợ còn anh thấy chung. Anh tự thắng lợi được nỗi bi thương ngủ hay mỏi mệt do công tác. Chính vì thế, dù khiến việc ở khoa lúc nào cũng quá chuyên chở nhưng tinh thần của TS Khanh lúc nào cũng vui mừng.
Trí thức trẻ
Xem tại: An toan thuc pham ngay tet
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét