Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

Người kiếm được tạng có thu được linh cảm từ người hiến đã chết không?

Thượng tọa, Tiến sĩ Thích Nhật Từ, Ủy viên Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Phó Viện trưởng - Tổng thư ký Viện tìm hiểu Phật học Việt Nam cho biết, đây là thắc mắc của hầu hết người, và một khi đáp ứng được thắc mắc này sẽ làm cho người ta bớt lo lắng, dạn dĩ khiến cho nghĩa cử cao thượng tái tạo sự sống cho thế cục.

Linh giác - Nếu có chỉ là những linh giác tốt lành

“Về triết học Phật giáo có 2 môn phái: Phật giáo nguyên thủy khởi hành từ Ấn Độ. Thái Lan, Campuchia, Lào... là những non sông chịu ảnh hưởng. Theo Phật giáo nguyên thủy và Kinh tạng Bali, qua triết lí 12 mắt xích sự sống thường được gọi là 12 nhân duyên thì sau khi nhân loại trút hơi thở và cái chết diễn ra, trong vòng tích tắc thôi, sự sống đó đã được tái nối liền ở trong bào thai của một người mẹ mới, nếu toàn bộ hành vi đạt ở chừng trung bình.

Ở hạn độ tệ hại hơn, ví như hành vi đạo đức của người đó quá tệ hại, quá xấu, xu hướng thú tính quá phổ thông mà không đổi mới, sự sống người đó sẽ tái sinh tham gia bào thai của một giống cái. Theo học thuyết này, tâm thức đó sẽ không còn cơ hội trở về để báo mộng, hay tạo nghiệp nối để người kiếm được mô, tạng cảm thấy về bản thân mình. Ko kể người kiếm được cảm thấy hàm ân quá, xúc động quá, tạo những phản ứng tâm lý, gây mộng mơ. Chứ còn thực tiễn là không.

Theo Phật giáo Đại thừa, thì thời kỳ tái sinh nhanh chóng nhất là trong vòng 1 tích tắc và muộn nhất là trong vòng 49 ngày. Tôi cho rằng đây là trường phái sản xuất về sau nhằm lý giải những hiện trạng mà theo Phật giáo nguyên thủy nghĩ là người tái sinh và mái nhà làm phụ vương, làm mẹ có một mẫu số nghiệp tương hợp với nhau, với một biên độ không đa dạng lắm để xuất hiện mang gene di truyền của mái ấm đó, hưởng cái cộng nghiệp của mái ấm, môi trường và đồng đội của mái nhà đó.

Thượng tọa Thích Nhật TừThượng tọa Thích Nhật Trong khoảng.

Bởi vậy, cái 49 ngày đó là “phòng hờ” thêm thôi và bản chất 49 ngày này là tạo điều kiện cho những người thân có thời cơ tới chùa rồi chuẩn y những tuần thất cúng được chỉ dẫn về những triết lý Phật giáo... để sống tốt đẹp hơn. chậm tiến độ mới là mục đích chính, còn trong trường hợp người đó chưa có tái sinh, theo Phật giáo đại thừa, thì tôi nghĩ rằng cái linh cảm mà người tiếp thụ hiến mô, tạng này nhận được đó là bạn hãy vui lòng đi, đừng run sợ gì nữa, tôi rất cảm ơn bạn đã hấp thu các mô, tạng của tôi, nhờ đó, thi hài của tôi không trở thành ăn hại sau khi chết, sự sống của tôi tái hiện trong sự sống của bạn, bạn hãy làm những điều đáng làm cho, có giá trị để việc tôi hiến tặng cho bạn đem lại niềm vui cho cả bạn lẫn tôi. Bạn hãy tiếp diễn đi đến phía trước, chí ít là 5 năm 10 năm 20 năm hoặc dài hơn nữa…”- Thượng tọa phân tách.

Thành ra, Thượng tọa Thích Nhật Từ cho rằng, linh cảm - theo Phật giáo đại thừa là những linh cảm tốt đẹp vì người hiến mô, tạng phát nguyện ngay từ lúc còn sống. Nhận thức đó đã làm cho họ có bản lĩnh, không còn lo ngại sự chết, tiếc nuối nuối sự sống. Khi họ đã khiến việc đó rồi có nghĩa họ không ăn năn đâu, tỉ lệ hối hận chỉ là 0%. Do đó, linh giác, nếu như có chỉ là những linh cảm tốt lành. Bởi vậy, người được kiếm được mô, tạng hiến hãy nên hoan lạc, sống thêm một đoạn sống trong mai sau thật sự có ý nghĩa, để xứng đáng với cái quyền mà đã được người khác trao tặng cho sự sống.

Hiến giác mạc rồi, liệu có còn nhìn thấy ở kiếp sau?

Có một thực tế là các chưng sĩ đã không nhân thức giảng nghĩa thế nào khi chuyển di người dân hiến giác mạc thì thu được câu giải đáp rằng: “Nếu như chết sang thế giới bên kia mà không có giác mạc thì sẽ không nhìn được gì, sẽ phải xuống địa ngục”. Thượng tọa Thích Nhật Trong khoảng cho rằng, đây là một quan điểm đáng nuối tiếc, vừa phản tinh thần công nghệ, vừa trái hẳn với triết học tái sinh mà đạo Phật đã chủ trương. Tất nhiên, các tín ngưỡng khác quan điểm về sự sống khác với đạo Phật. Sự sống trong tín ngưỡng trợ thời được biểu đạt giống như một trục đường thẳng, được mở đầu trong khoảng điểm của Thượng đế và xong xuôi ở điểm dầy nhất là sự tận thế, hoặc ngắn nhất là ở thời điểm mà cái chết đang đứng trước họ như một sự thực.

hồn lìa khỏi xácẢnh minh họa.

Còn Phật giáo nghĩ rằng sự sống là một hình tròn, là quy luật tương quan, tương tác, tương duyên, tương thuộc theo công thức cái này có, dẫn tới vấn đề kiện vô vi có, cái này hình thành dẫn đến yếu tố kiện cái kia hình thành, cái này không có dẫn tới cái kia mất và ngược lại. Vì thế, theo thuyết lí này, sau khi chết, nhân loại tiếp diễn có mặt ở trong bào thai của một người mẹ mới, mà thời gian trung bình là 10 bốn tuần, sinh non là 8 bốn tuần rưỡi, sinh muộn là khoảng 11 04 tuần rưỡi. Sự sống của mầm sống này là dựa vào vào sức khỏe của người mẹ, gene di truyền của cả người phụ vương lẫn người mẹ chứ không dựa dẫm vào tử thi, hiện trạng hiến của người đó ở kiếp trước. Nhị cái này hoàn toàn khác biệt. Ở kiếp lúc trước 10 tháng, khi hiến mô, ông là Nguyễn Văn A. Nhưng ở kiếp tái sinh, lại là cậu bé Nguyễn Văn C. Về bình diện sinh học thì nhì cơ thể này hoàn toàn không giống nhau. Tiềm thức thì có sự tiếp liền nhưng về mặt cơ thể thì không. Nhân quả có sự thay đổi theo hướng tích cực vì có sự hiến, cúng mô, tạng.

Thượng tọa nói: Ví thử khi người đó lùn, xấu, bé nhỏ nhưng biết phát tâm hiến mô tạng mà nếu hên, tổng thể các mô tạng đó được lắp ghép thành công trong 8 - 12 người, tương tự bản thân người đó đã tạo cơ hội cho 12 công ty sự sống, cho 12 con người. ngừng thi côngĐây là cái phước rất cao. Tương tự, khi bạn hiến các giác mô để mang lại ánh sáng cho những người bị khiếm thị thì chắc chắn rằng về bình diện nhân quả, con mắt của bạn ở kiếp sau chắc chắn là phải khỏe, người đó sẽ có 2 con mắt đầy đủ và toàn vẹn để thấy những vấn đề đáng thấy, thấy được sự nhiệm mầu của cuộc sống.

Vì vậy, Thượng tọa khẩn thiết kêu gọi toàn bộ dân chúng niềm nở tới nghĩa cử hiến tạng sự sống này, ngoài việc nghĩ là bản thân mình đã để lại một giá trị lớn, chúng ta cần tháo dỡ mở những quan niệm về những nỗi thấp thỏm (hoặc mê tín dị cam đoan), đó là sự thiếu nắm bắt biết về thực chất của sự sống. Và đó là những sự cản trở do những người nhà của bản thân mình do thương mình quá, nhưng mà không đồng thuận với chính mình gây trở lực, thì hãy rũ bỏ hết đi. Hãy bạo dạn tới các trung tâm y tế, mà ở đây là Trung tâm nhân tố phối ghép tạng quốc gia, một đơn vị uy tín nhất nước làm việc này.

Giải đáp câu hỏi “Ở góc độ một người sám hối và muốn khiến cho một việc bổ ích sau cuối trước khi chết để chuộc lại phạm tội, Phật giáo có ý kiến như thế nào?”, Thượng tọa Thích Nhật Trong khoảng cho biết: Khi người đó thức tỉnh giấc rồi, bản thân mình đừng nên tiếp diễn đánh giá người đó bằng dĩ vãng của chính họ vì thế là không công bình. Bởi chủ trương cuộc sống được đánh giá là ở hiện thời, tại đây, dĩ vãng cần khép lại đi.

Do đó, việc thu nhận mô tạng của những người có quá khứ ám muội, bị luật pháp trừng trị, bằng các bằng chứng chi tiết có tuyên phạt, chấp hành luật hay là họ chưa bị pháp luật sờ gáy thì không tác động gì tới cái bắt mắt của cái người được lắp ghép sau khi thắng lợi. Có chăng chỉ là ảnh hưởng về mặt sức khỏe mà phần lớn là ảnh hưởng tốt.

Tóm lại, không có một chướng ngại gì về bình diện tâm linh đối với một người có dĩ vãng u tối nhưng muốn hiến mô tạng, không ảnh hưởng gì về tâm tính, trái lại còn có ảnh hưởng hăng hái, bởi người được hiến tặng có lòng biết ơn với người hiến tặng, sống quãng đời còn lại một phương pháp có ý nghĩa và trị giá.

Dương Hải


Đọc thêm: Dia chi kham san phu khoa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét