Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

Chút duyên cuối năm của người thiếu nữ có năng lực tài chính thấp và chàng trai trẻ - VietNamNet

- Đêm 23 rạng 24 tết, vòng xoay An Phú (Thị phố Thuận An, Bình Dương) xe pháo um tùm. Những chiếc đầu kéo chở container nối đuôi lao nhanh trong màn đêm. Có thể đây là những chuyến hàng cuối trong năm nên xe nào cũng nhanh nhẹn. Chỉ còn một vài ngày nữa là tới Tết ...

Khuya lắm rồi, khu vực vòng xoay không còn người đi bộ. Thế nhưng trên tiểu đảo giữa vòng xoay, một cụ bà tay cầm túi xách, nhấp nhỏm rộng rãi lần để mong vượt lên nhưng đều không thể.

Nhìn cách bà đứng, bộ dạng bà khi bước đi, chứng tỏ bà ko phải là người khỏe mạnh. Bộ áo quần trên người bà nhăn nheo. Đôi dép bà mang có chỗ đã đứt quai...

Chút duyên cuối năm của người đàn bà nghèo và chàng trai trẻ

PV Văn Dũng và bà cụ. Anh đã đưa bà cụ về nhà trong đêm

Bà bước xuống tuyến phố đi một vài bước. Nhưng không thể đi tiếp được vì ánh đèn của xe chiếu thẳng tham gia bà làm cho bà khiếp sợ. Bà quay về tiểu đảo. Phổ biến lần như vậy mà vẫn chưa sang được bên kia các con phố.

Một bạn trẻ đi xe máy, tấp vào tiểu đảo. Anh hỏi bà : "Bà muốn qua bên kia các con phố?". Bà cụ nhọc mệt gật đầu. Bà lên xe cháu đưa qua cho. Bà đứng đây đến sáng cũng chưa qua được.

Nghe thấy, mắt bà ngời lên. Bà bước xuống đến sát bên anh rồi leo lên xe. Anh len lỏi tham gia dòng xe chẳng mấy chốc đưa bà tới nơi bà muốn tới. Bà xuống xe đứng trên lề đường. "Bây chừ bà trở về đâu?", anh hỏi.

Bà nói: "Tôi muốn về ngã tư Sở Sao nhưng giờ này khó khăn đón xe quá. Vả lại tôi cũng không còn tiền. Thôi đành chờ...".

Anh bạn trẻ khựng lại. Sao lại có trường hợp như thế giữa đêm khuya?. Ngã tư Sở Sao phương pháp nơi đây khoảng 10 km, ko phải là con đường gần để bà có thể đi bộ.

Đây ko phải là trường hợp trước tiên anh gặp gỡ. Vốn là sinh viên khoa tin báo của trường đại học KHXHNV, anh tốt nghiệp mới một vài năm nay và được kiếm được làm phóng viên thường trú Bình Dương cho một tờ báo mạng điện tử. Tiếp xúc phổ quát với những mảnh đời bất hạnh, anh rất cảm thông nhưng tình cảnh của bà cụ này lại khiến anh khó khăn nghĩ. "Sao bà lại đi giữa khuya như thế này?", anh nêu thắc bận bịu với bà và được bà giảng nghĩa...

"Tôi bị bệnh nằm nhân tố trị ở bệnh viện đa khoa Đồng Nai một tháng nay. Một thân một bản thân mình không người chăm nom. Không có tiền phải nhờ tham gia những suất ăn trong khoảng thiện. Chồng chết mấy năm nay, tôi còn 2 đứa con trai. Một đứa theo hoàng hậu ra miền Bắc còn một đứa đang theo học ở một trường đại học xa. Tết gần đến rồi, tòa tháp không ai trông tôi phải trốn viện về. Xin đi nhờ xe từ chiều đến giờ mới đến được đây", bà nói.

Anh nói: "Bà lên xe cháu đưa về nhà cho. Cháu cũng ở gần Sở Sao mà". Thế là một trẻ chở một già nhắm hướng quốc lộ 13 đi đến. Cũng không lâu lắm đã đến nhà bà. Một căn nhà ọp ẹp trong hẽm bé xíu.

Xuống xe, anh phóng viên trẻ rút ra ít tiền dúi vào tay bà. "Bà cầm chút đỉnh bán buôn đồ ăn Tết". Người thanh nữ có điều kiện kinh tế eo hẹp xua tay: "Cậu đã chở tôi về tới nhà là quý lắm rồi. Tôi không nhận tiền đâu".

Sử dụng giằng mãi bà mới chịu kiếm được. Bà nói: "Ơn này biết khi nào tôi trả được đây". 

"Có gì phổ biến đâu mà ơn với nghĩa ạ" - anh phóng viên nhoẻn miệng cười đáp - "Bà cháu bản thân mình có duyên nên mới chạm chán. Cháu giúp sức bà một chút cũng là việc thông thường thôi".

Thời gian đã bước sang ngày mới. Xe pháo trên đường dìu dặt báo hiệu Tết đã kề cận.

È cổ Chánh Nghĩa


Đọc thêm: An toan thuc pham ngay tet

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét